Giáng Sinh – Không Ai là Khách Lạ
Đồng hành cùng các gia đình di cư
Vào dịp Giáng sinh, chúng ta nhớ đến một gia đình di cư.
Đức Maria và thánh Giuse, mang trong mình một sự sống mới, buộc phải đến Bêlem dù cuộc hành trình có thể nguy hiểm cho thai kỳ của Đức Maria. Các ngài lên đường trong sự bất an, tìm kiếm sự an toàn, nơi trú ngụ và phẩm giá – dựa vào lòng tốt của người khác.
Ngày nay, hàng triệu gia đình cũng đang gặp cảnh tương tự như vậy. Hành trình của họ thường nguy hiểm, nhuốm màu sợ hãi, bóc lột và mất mát. Vào dịp Giáng sinh, Caritas được kêu gọi sát cánh cùng họ, đảm bảo rằng quá trình di cư được an toàn, có phẩm giá và nhân đạo.
Ở Colombia, Caritas đáp ứng thực tế này mỗi ngày.
Lời kêu gọi này được thể hiện rõ nét trong hoạt động của Cha Arturo Arrieta, Giám đốc Mục vụ Xã hội của Caritas Giáo phận Palmira. Trong một khu vực bị ảnh hưởng bởi bạo lực và di dời, Cha Arturo đồng hành cùng những người di cư, các gia đình phải di dời, người già bị bỏ lại một mình và phụ nữ chạy trốn khỏi bạo lực.
“Đối với tôi, là một người Samaritanô nhân hậu có nghĩa là trở thành trái tim biết yêu thương của Giáo hội đi ra vùng ngoại biên. Nơi nào có nhiều đau khổ, chúng ta phải để cho niềm hy vọng tràn ngập – chứng minh lòng bác ái là ngôn ngữ duy nhất có thể khơi lên niềm hy vọng.” – Cha Arturo Arrieta
Sứ vụ của cha được bén rễ sâu từ lòng hiếu khách và sự chăm sóc cho những người xa lạ. Từ việc chào đón các gia đình Venezuela đến với hai bàn tay trắng, đến việc đảm bảo những bữa ăn ấm cúng cho trẻ em và giúp các gia đình xây dựng lại cuộc sống thông qua công việc xứng đáng, Caritas Palmira đáp ứng những nhu cầu cấp thiết đồng thời mở ra con đường dẫn tới phẩm giá lâu dài.

Một câu chuyện vẫn còn đọng lại trong tâm trí cha. Bà Elena, một người bà 68 tuổi, từ Venezuela, đến cùng hai đứa cháu, đói khát và không có chỗ ở. Nhờ sự đồng hành của Caritas, bà đã tái thiết cuộc sống của mình, biến một căn phòng nhỏ thành một tiệm bánh hiện đang nuôi sống gia đình bà. Đối với Cha Arturo, đây là lòng bác ái, không phụ thuộc, mà là sự tái sinh.
Tinh thần chào đón ấy cũng hiện diện dọc theo biên giới mong manh ở Moldova.
Phụ nữ, trẻ em và người già chạy trốn chiến tranh ở Ukraine đã vượt biên giới trong mùa đông, mang theo cả cuộc sống trong một chiếc vali duy nhất, kiệt sức và bị tổn thương tâm lý, tìm kiếm sự bình yên, nơi trú ẩn và sự nghỉ ngơi.
Tại đây, Svetlana Cires, Quản lý Dự án Nơi ở của Tổ chức Cứu trợ Công giáo (CRS) làm việc cùng với Caritas Moldova, đã tham gia vào công tác ứng phó khẩn cấp chỉ vài ngày sau khi chiến tranh bắt đầu. Khi các đồng nghiệp cũ gọi điện nhờ giúp đỡ, bà đã không do dự. Bà trở thành một phần của nhóm hiệp nhất bởi một sứ mệnh: đảm bảo rằng không ai bị bỏ lại mà thiếu hơi ấm, phẩm giá và hy vọng.
“Khi làm điều thiện, chúng ta đừng nản chí.” (Gl 6:9)
“Câu Kinh Thánh này nhắc nhở tôi mỗi ngày không được khuất phục trước sự mệt mỏi, mà phải tiếp tục kiến tạo hy vọng cho những người cần nó nhất.” – Svetlana Cires
Thông qua hỗ trợ tiền thuê nhà và tiện ích, hỗ trợ các gia đình tiếp nhận người di cư, sửa chữa nhà cửa và trợ cấp sưởi ấm mùa đông, Caritas giúp người tị nạn và các gia đình Moldova dễ bị tổn thương tìm được sự ổn định. Đối với Svetlana, hy vọng thường xuất hiện trong những khoảnh khắc nhỏ bé nhất.
Một ngày cuối thu, bà ấy gặp một gia đình trẻ người Ukraine trong một căn phòng lạnh cóng. Người phụ nữ không biết cách nhóm bếp. Cùng nhau, họ đã thử – và khi ngọn lửa đầu tiên xuất hiện, hơi ấm và sự tự tin đã trở lại.
Vài tháng sau, Svetlana gặp lại người phụ nữ đó: đã có việc làm, ổn định cuộc sống, đang mang thai, tự hào chào hỏi mọi người bằng tiếng Romania. Có một điều, cô ấy nói, cô ấy sẽ không bao giờ quên – đó là cách nhóm lửa.
Kêu gọi mùa Giáng sinh hy vọng
Thông qua hỗ trợ khẩn cấp, chỗ ở, hỗ trợ pháp lý và tâm lý xã hội, và các chương trình thực phẩm, Caritas đồng hành cùng người di cư và các gia đình phải di dời, giúp họ xây dựng lại cuộc sống một cách xứng với phẩm giá.
Bằng cách hỗ trợ di cư an toàn, chúng ta tôn kính Gia đình Thánh Gia.
Cùng nhau, chúng ta có thể đảm bảo rằng không ai bị bỏ lại một mình trên đường – và rằng mỗi hành trình đều được đón nhận bằng lòng thương xót và phẩm giá.
Nguồn: Caritas Quốc tế
Chuyển ngữ: Caritas Việt Nam

Có thể bạn quan tâm
Ban Bảo Vệ Sự Sống – Caritas Hà Tĩnh Gặp Gỡ Cuối Năm..
Th1
Caritas Giáo Phận Bùi Chu Tri Ân Những Người Hiến Giác Mạc
Th1
Khóa Tập Huấn “Kỹ Năng Quản Trị Theo Tinh Thần Kitô Giáo”
Th1
Caritas Hà Tĩnh Truyền Thông Về Di Cư An Toàn Và Phòng Tránh..
Th1
Ban Bảo Vệ Sự Sống – Caritas Hà Tĩnh Truyền Thông Tại Giáo..
Th1
Caritas Hà Tĩnh Trao Tặng Con Giống Đến Với Bà Con Khó..
Th1
Caritas Hà Tĩnh Gieo Mầm Xanh – Gieo Hy Vọng
Th1
Caritas Đông Cường – Hơi Ấm Giáng Sinh
Th12
Hạt Gạo Mùa Đói – Gieo Hy Vọng Giữa Những Ngày Giáp Hạ
Th12
Không Có Người Nghèo, Giáo Hội Không Còn Là Chính Mình
Th12
Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp sẽ được phong Chân phước vào ngày 2/7/2026
Th12
Ngày Quốc Tế Người Di Cư: Nhiều Câu Chuyện, Nhiều Cuộc Đời, Một..
Th12
Sứ điệp của ĐTC Lêô XIV cho Ngày Hòa bình Thế giới lần..
Th12
Chiếc Xe Của Đức Giáo Hoàng: Mang Đến Viện Trợ Và Hy Vọng..
Th11
Đức Thánh Cha bắt đầu chuyến tông du đến Thổ Nhĩ Kỳ
Th11
Đại Hội KHuyết Tật Giáo Hạt văn Hạnh
Th11
Caritas Hà Tĩnh: Truyền Thông Về Di Cư An Toàn & Phòng Tránh..
Th11
Đức Thánh Cha Lêô XIV: Caritas Quốc Tế Là “Một Dấu Chỉ Rạng..
Th11
Tông Thư “In Unitate Fidei”: Lời Hiệu Triệu Khẩn Thiết Về Hiệp Nhất..
Th11
Vượt Núi Cao – Mang Yêu Thương Đến Với Đồng Bào H’mông Na..
Th11